Mình hỏi thật nhé.
Khi thấy một đứa trẻ năm tuổi nói năng lưu loát, biết đặt câu hỏi, biết suy luận — mọi người nghĩ gì đầu tiên?
Tôi thú thật, trước đây mình hay nghĩ: "Chắc bố mẹ ép học từ nhỏ rồi. Giỏi thì giỏi thật, nhưng thế này thì mất hết tuổi thơ."
Còn khi thấy một đứa trẻ chạy nhảy tung tăng, vui chơi thoải mái — mình lại nghĩ ngược lại: "Đây mới đúng là tuổi thơ. Cứ để con chơi, lớn lên hãy học."
Mọi người có bao giờ nghĩ như vậy không?
Mình tin là nhiều người trong chúng ta đều từng có những suy nghĩ giống mình. Vì chúng ta lớn lên với một niềm tin gần như mặc định: hoặc là ép con học để thành tài, hoặc là thả con chơi để có tuổi thơ. Hai thái cực. Không có lựa chọn nào ở giữa.
Nhưng gần đây, khi tìm hiểu thêm về cách não bộ trẻ em thực sự phát triển — mình nhận ra mình đã hiểu sai từ đầu.
Hóa ra, có một con đường ở giữa.
Và con đường đó bắt đầu từ việc hiểu lại một từ rất quen, rất đỗi bình thường mà chúng ta đã dùng hàng ngày — đó là từ "chơi".