Mời các bạn cùng tìm hiểu về câu chuyện/ điển cố thú vị đằng sau câu thành ngữ trong bài học hôm nay:
海枯石爛: Biển cạn đá mòn, miêu tả một khoảng thời gian rất lâu dài, kéo dài đến tận cùng; thường dùng để chỉ sự bền vững, không thay đổi theo thời gian.
Thành ngữ này được ghép từ hai từ 海枯 và 石爛.
海枯 xuất phát từ bài thơ Cảm ngụ thi của nhà thơ đời Đường Đỗ Tuân Hạc. Nội dung bài thơ thể hiện cảm xúc của tác giả về việc lòng người khó đoán, ông cho rằng biển rồi cũng có ngày khô cạn và có thể nhìn thấy đáy, nhưng nội tâm của con người thì cho đến khi chết vẫn rất khó hiểu rõ.
石爛 xuất phát từ bài thơ Đề đồng diệp của nhà thơ đời Đường Đỗ Mục. Khi trở lại nơi cũ, nhà thơ cảm thấy buồn trước sự thay đổi của thời gian và cuộc đời vô thường, ông dùng hình ảnh đá bị phong hóa, tan vỡ và cây tùng biến thành củi để thể hiện sự trôi qua của thời gian.
Sau này, hai cụm từ này được kết hợp thành 海枯石爛, dùng để chỉ thời gian rất lâu dài hoặc ý chí kiên định, không thay đổi.