Có những cây cầu được xây bằng bê tông và thép, nhưng cũng có những cây cầu được dựng nên từ lòng đam mê, sự kiên trì và từng nét mực. Với chị Nguyễn Phương Nghi, một di dân mới tại Đài Loan, cây cầu ấy được viết nên bằng thư pháp Việt – Trung, để đưa hai nền văn hóa đến gần nhau hơn.
Từ ước mơ được giới thiệu vẻ đẹp của thư pháp Việt Nam, chị đã thực hiện dự án thuộc Chương trình “Chắp cánh ước mơ” của Sở Di dân Đài Loan, quy tụ 10 học viên là con em di dân mới và học sinh Đài Loan. Trong suốt ba tháng, các em miệt mài luyện viết suốt 15 buổi học, từ những nét chữ đầu tiên đến khi tự tay hoàn thành những tác phẩm đủ tự tin bước vào triển lãm.
Ít ai biết phía sau 35 tác phẩm ấy là cả một hành trình đầy thử thách. Có những em từng muốn bỏ cuộc vì quá khó. Ngay cả con trai chị Phương Nghi, mới học lớp 3, cũng nhiều lần vừa cầm bút vừa khóc vì chưa viết được như mong muốn của mẹ. Chính chị cũng tự nhận mình đã vô tình tạo áp lực cho con và học trò. Đến khi biết buông bớt kỳ vọng, để các em được viết bằng niềm yêu thích thay vì sự ép buộc, những tác phẩm mang đậm dấu ấn riêng mới dần hình thành.
Điều khiến chị hạnh phúc nhất không phải là một cuộc triển lãm đông khách hay những lời khen dành cho tác phẩm, mà là sự đồng hành của gia đình, phụ huynh, thầy cô và các học viên. Từ những đứa trẻ chưa biết một chữ tiếng Việt, các em đã có thể viết nên những tác phẩm mang thông điệp về bình an, hạnh phúc và tình yêu văn hóa.
Mỗi nét bút không chỉ lưu giữ vẻ đẹp của thư pháp, mà còn kể câu chuyện về sự hòa nhập, về khát vọng gìn giữ bản sắc dân tộc và về một nhịp cầu văn hóa đang được nối dài giữa Việt Nam và Đài Loan bằng chính tình yêu, sự sẻ chia và những ước mơ không ngừng được chắp cánh.